Trăn trở đằng sau những phần quà tri ân tháng 7 còn thừa

Từng dịp ghé thăm Trung tâm Điều dưỡng thương binh Nghệ An, các đoàn tri ân luôn hy vọng số lượng ghi trên danh sách giữ nguyên. Bởi chỉ cần thừa ra một món quà, họ đều ngầm hiểu lại có thêm một thương binh hay bệnh binh vừa qua đời...

Trăn trở đằng sau những phần quà tri ân tháng 7 còn thừa

Nỗi niềm xót xa đằng sau những phần quà tri ân bị thừa lại

Mỗi đợt ghé thăm Trung tâm Điều dưỡng thương binh Nghệ An, các đoàn từ thiện đều cầu mong danh sách không bị suy giảm. Bởi lẽ, việc thừa ra dù chỉ một phần quà cũng đồng nghĩa với một người thương, bệnh binh vừa rời xa cõi đời...

Ý nghĩa cay đắng đằng sau phần quà không có người nhận

Vào những ngày tháng 7 lịch sử, tuyến đường hướng vào Trung tâm Điều dưỡng thương binh Nghệ An (tọa lạc ở phường Vinh Lộc, tỉnh Nghệ An) trở nên tấp nập hơn ngày thường. Nhau nhau các lượt khách từ khắp mọi phương trời quy tụ về đây, không đơn thuần chỉ trao gửi những món quà vật chất mà còn để bày tỏ sự trân trọng sâu sắc tới những người hùng đã dâng hiến máu xương và thời thanh xuân cho nền độc lập Tổ quốc.

Phía sau mỗi suất quà tri ân tháng 7 dư ra - 1
Ảnh: Tham khảo trên dantri

Gia đình anh Nguyễn Nam Giang tới thăm hỏi và động viên thương binh Trần Hữu Biện đang điều trị ở Trung tâm Điều dưỡng thương binh Nghệ An (Ảnh: Nguyễn Phê).

Đồng hành nhiều năm cùng các hoạt động trợ giúp xã hội tại địa điểm này, chị Trần Thị Hải Lưu, người giữ vị trí Trưởng ban Câu lạc bộ nữ doanh nhân thành phố Vinh (cũ), bộc bạch rằng từng hành trình trải qua đều đọng lại nhiều cảm xúc nghẹn ngào khó quên.

"Mỗi khi lên kế hoạch đến nơi này, chúng tôi đều chuẩn bị các phần quà tương ứng đúng theo sĩ số các bác đang dưỡng bệnh. Dù vậy, đôi khi kiểm tra lại sổ sách lúc phát quà, phát hiện thừa ra một suất, cả đoàn ai nấy đều lặng người đi. Mọi người tự hiểu rằng đã có thêm một vị bác nữa vừa tạ thế...", chị Hải Lưu xúc động bộc bạch.

Là một người con của liệt sĩ, chị Hải Lưu càng thấm thía sâu sắc những đau thương mất mát mà các cuộc chiến tranh đã để lại. "Cuộc sống bình yên, hòa bình mà chúng ta tận hưởng hôm nay được đổi bằng vô vàn sự hy sinh của thế hệ cha anh. Dù phần quà giá trị không lớn để bù đắp mọi nỗi đau, song đó là tấm lòng giúp chúng tôi thể hiện sự ghi ơn, đồng thời mong các bác cảm nhận được xã hội luôn trân trọng những cống hiến to lớn ấy", chị tâm sự.

Phía sau mỗi suất quà tri ân tháng 7 dư ra - 2
Ảnh: Tham khảo trên dantri

Thương binh Bùi Văn Hoan mất đi cánh tay phải tại chiến trường Thành cổ Quảng Trị, phải sinh hoạt cùng chiếc xe lăn suốt nửa thế kỷ do tổn thương cột sống (Ảnh: Nguyễn Phê).

Từ mảnh đất Quảng Trị xa xôi, anh Nguyễn Nam Giang đã đưa vợ cùng các con nhỏ đến thăm Trung tâm Điều dưỡng thương binh Nghệ An. Anh chia sẻ hành trình này không chỉ là lời tri ân kính dâng những vị anh hùng hy sinh cho đất nước, mà còn đem đến cho các con bài học thực tế về giá trị hòa bình cùng truyền thống đạo lý "Uống nước nhớ nguồn".

"Tôi mong muốn các con có cơ hội đối thoại trực tiếp với các thương, bệnh binh nhằm nhận thức sâu sắc rằng sự êm ấm hôm nay phải đánh đổi bằng xương máu của các thế hệ tiền nhân. Bài học này vô cùng giá trị về lòng tri ân cùng ý thức đóng góp cho quê hương, đất nước", anh Giang chia sẻ.

Trong suốt buổi giao lưu, người đàn ông Quảng Trị ân cần xiết nhẹ những đôi bàn tay khiếm khuyết của từng thương, bệnh binh, cẩn thận thăm hỏi tình hình sức khỏe mọi người. Mặc dù các món quà mang tính giản dị, chúng lại chất chứa đầy ắp ân tình cùng sự tri ân chân thành mà cả gia đình anh muốn gửi gắm.

Nơi trú ngụ ấm áp chan chứa tình đồng chí

Trở về phòng nghỉ nhỏ trong khu điều dưỡng, thương binh Bùi Văn Hoan (SN 1952, quê quán xã Hợp Minh, Nghệ An) lặng lẽ nghỉ ngơi trên chiếc xe lăn. Dù trải qua hơn nửa thế kỷ, những hình ảnh về đợt không kích B-52 tại Thành cổ Quảng Trị vẫn hiện rõ trong ký ức ông.

Nhớ lại thời điểm dính thương, ông kể trận bom B-52 năm đó trút xuống liên tục, tàn phá dữ dội mặt trận mà đơn vị ông đang cố thủ. Lúc tỉnh lại, tay phải của ông đã bị mảnh bom chém đứt, đồng thời dải cột sống gặp chấn thương vô cùng nghiêm trọng.

Phía sau mỗi suất quà tri ân tháng 7 dư ra - 3
Ảnh: Tham khảo trên dantri

Thành viên đoàn từ thiện tới trao quà và hỏi thăm sức khỏe các thương, bệnh binh tại Trung tâm Điều dưỡng thương binh Nghệ An (Ảnh: Nguyễn Phê).

Trải qua nhiều năm điều trị dài hạn, ông chuyển về sinh sống tại trung tâm điều dưỡng. Quê nhà hiện chỉ còn lại người chú họ, do đó nơi đây đã hóa thành mái nhà thứ hai thân thương của ông. "Thấy các cháu vẫn nhớ tới là chúng tôi mừng lắm rồi. Chỉ cần có người tới trò chuyện, thăm hỏi là niềm vui kéo dài cả ngày", ông Hoan trải lòng.

Ông Nguyễn Thiếu Lâm, người đảm nhiệm chức vụ Bí thư Đảng bộ kiêm Giám đốc Trung tâm Điều dưỡng thương binh Nghệ An, chia sẻ rằng cơ sở hiện đang chịu trách nhiệm phụng dưỡng, chăm sóc cho 106 thương, bệnh binh nặng thuộc hai địa phương Nghệ An và Hà Tĩnh.

"Không ít bác mang thương tật đặc biệt nghiêm trọng, bị mất một phần chi thể hoặc chịu vết thương không thể bình phục hoàn toàn. Nhiều người gắn bó cùng trung tâm gần 50 năm qua và coi nơi này là nhà. Sự ghé thăm của các đoàn từ thiện mang đến nguồn động viên tinh thần rất lớn. Những lời thăm hỏi, cái bắt tay hay cuộc trò chuyện đơn sơ cũng giúp các bác nguôi bớt nỗi đau gặm nhấm từ quá khứ chiến tranh", ông Lâm bày tỏ.

Các cái nắm tay siết chặt, lời hỏi thăm ân cần cùng ánh mắt nghẹn ngào khi chứng kiến những thân thể chẳng còn vẹn tròn đã trở thành bài học trực quan sâu sắc về lòng biết ơn đối với thế hệ trẻ. Buổi gặp mặt thường kết thúc rộn ràng bằng các giai điệu ca khúc cách mạng hào hùng.

Hòa cùng tiếng nhạc, nhiều vị thương, bệnh binh khẽ nhẩm theo những giai điệu gắn liền với một thời tuổi trẻ gian lao. Trên các gương mặt hằn sâu vết sẹo chiến tranh, nụ cười vẫn rạng rỡ tỏa sáng khi đón nhận sự quan tâm và sẻ chia chân thành từ cộng đồng.

Cảm ơn quý độc giả đã dành thời gian theo dõi bài viết ý nghĩa này. Mời bạn tiếp tục tìm hiểu và khám phá thêm những câu chuyện cảm động khác qua các bài viết liên quan ngay bên dưới.

Ý kiến bạn đọc (0)

Chưa có ý kiến nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ của bạn!