Ranh giới nào giữa tình bạn và hôn nhân?
Tôi 32 tuổi, đã kết hôn được 4 năm và hiện chưa có con. Chồng tôi cùng tuổi, hai người gặp nhau thông qua một nhóm bạn chung.
Điều tôi yêu thích nhất ở anh từ những ngày đầu yêu nhau là sự chín chắn, tính cách vui vẻ và khả năng quan tâm đến người xung quanh. Vì cùng độ tuổi nên chúng tôi dễ chia sẻ và nói chuyện thoải mái như bạn bè, không có khoảng cách hay áp lực thế hệ như nhiều cặp đôi khác phải đối mặt.
Người bạn thân từ thuở 15
Ngay từ khi chúng tôi còn đang tìm hiểu nhau, tôi đã được biết chồng có một người bạn thân khác giới, quen biết từ năm 15 tuổi. Họ học cùng trường từ cấp 2 lên cấp 3, cùng lớn lên và đi qua hầu hết những cột mốc quan trọng của tuổi trẻ bên nhau. Cô ấy xinh đẹp, học giỏi và mới lập gia đình không lâu.
Ban đầu tôi không hề có cảm giác bất an. Ngược lại, tôi còn cảm thấy trân trọng khi nghĩ rằng tình bạn giữa nam và nữ hoàn toàn có thể tồn tại trong sáng và đẹp đẽ. Chồng cũng rất tự nhiên giới thiệu cô ấy với tôi, không có bất kỳ điều gì che giấu.
Những điều dần lộ ra sau đám cưới
Thế nhưng sau khi cưới, sống chung và có dịp tiếp xúc nhiều hơn với gia đình nhà chồng, tôi mới dần nhận ra mức độ thân thiết thực sự giữa chồng và cô bạn kia sâu đến đâu. Bố mẹ chồng tôi rất quý cô ấy — mẹ chồng gọi cô ấy là "con gái ruột", còn cô ấy xưng hô với chồng tôi là "anh trai". Mỗi dịp lễ Tết, cô ấy đều ghé thăm và hỏi han gia đình chồng tôi hết sức thân tình.
Trong một lần cô ấy đến nhà bố mẹ chồng chúc Tết, tôi tình cờ biết được câu chuyện rằng hai người từng đùa với nhau hồi còn học sinh: nếu đến 30 tuổi mà vẫn độc thân thì sẽ lấy nhau. Dù đó chỉ là câu nói vui, nhưng mỗi khi nhớ lại tôi vẫn cảm thấy không dễ chịu.
Điều khiến tôi khó xử hơn là hai người gần như không có bí mật với nhau. Chuyện tình cảm cũ của chồng, những biến cố anh từng trải qua — cô ấy đều biết cả. Và chiều ngược lại cũng vậy. Từ chuyện công việc, thu nhập đến những sóng gió trong cuộc sống, người đầu tiên cô ấy tìm đến để chia sẻ thường là chồng tôi. Có lần bố cô ấy gặp tai nạn, thay vì báo người thân, cô ấy gọi cho chồng tôi trong nước mắt, và anh lo lắng, sốt sắng như đó là chuyện của gia đình mình.
Đám cưới và khoảnh khắc khó quên
Đám cưới của cô bạn thân chồng diễn ra vài tháng trước. Chồng tôi tặng nửa cây vàng — 4 năm trước, khi chúng tôi cưới, cô ấy cũng tặng đúng nửa cây vàng. Khi chồng lên sân khấu trao quà, hai người bắt tay nhau và cô ấy xúc động bật khóc, nói rằng chồng tôi là người bạn đồng hành quan trọng nhất suốt nhiều năm qua. Nhìn chồng cũng rưng rưng mắt, tôi ngồi phía dưới mà bỗng thấy sượng người, một cảm giác khó chịu trào lên không kiểm soát được.
Cũng trong buổi tiệc hôm đó, tôi mới hay chồng tôi gọi bố mẹ cô ấy là "ba mẹ". Đến nay, dù cả hai đã có gia đình riêng, họ vẫn thường xuyên liên lạc và cập nhật cuộc sống cho nhau. Mỗi khi tôi bày tỏ sự không thoải mái, chồng đều nói tôi đang suy nghĩ quá nhiều, rằng đó chỉ là tình bạn tri kỷ gắn bó nhiều năm.
Giọt nước tràn ly
Tuần trước, cô bạn thân của chồng bị lừa mất gần 200 triệu đồng. Buổi trưa, chồng nhắn cho tôi vỏn vẹn một tin: "Trưa nay anh không về đâu, xuống gặp bạn một chút". Anh vốn hay về nhà ăn trưa vì cơ quan gần nhà, nên tôi cứ nghĩ anh chỉ ghé qua hỏi thăm rồi về. Nhưng đến gần 5 giờ chiều anh mới xuất hiện.
Sau đó tôi mới biết anh đã dành trọn cả buổi chiều dẫn cô bạn đi ăn, uống cà phê, đi dạo để giúp cô ấy khuây khỏa sau cú sốc mất tiền. Tôi không phủ nhận mất một khoản lớn như vậy là điều tệ hại. Nhưng hôm đó tôi vẫn thấy chạnh lòng — chồng đi từ trưa đến tận chiều tối để ở bên an ủi một người phụ nữ khác, còn tôi ở nhà một mình đợi cơm.
Tối hôm đó tôi nói thật lòng mình không thoải mái. Tôi không trách anh quan tâm bạn bè, nhưng việc dành gần cả ngày bên cạnh một người phụ nữ khác — dù là bạn thân — tôi thấy đã hơi quá giới hạn. Chồng lập tức nổi nóng, bảo tôi ích kỷ, nhỏ nhen và cố tình kiếm chuyện. "Bạn thân hơn mười mấy năm, giờ nó gặp chuyện lớn như vậy, anh không ở bên động viên thì còn là bạn bè gì nữa?" — anh nói.
Tôi không biết phải đáp lại thế nào nên chọn im lặng. Có lẽ anh đúng. Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi không thể không tự hỏi: nếu người cần được an ủi hôm ấy là tôi, liệu anh có sẵn sàng bỏ cả buổi chiều để ở cạnh tôi như cách anh đã làm với cô ấy?
Ghen vô lý hay băn khoăn chính đáng?
Từ hôm ấy đến nay tôi mất ăn mất ngủ. Tôi hiểu rằng ai cũng có quyền giữ gìn những mối quan hệ thân thiết của riêng mình. Nhưng thú thật, đôi khi tôi vẫn có cảm giác mình như người đến sau trong một sợi dây gắn bó đã hình thành từ quá lâu trước khi tôi xuất hiện.
Liệu tôi có đang quá nhạy cảm, hay sự băn khoăn của tôi là điều hoàn toàn bình thường khi chứng kiến chồng và một người phụ nữ khác thân thiết đến mức ấy? Liệu đây là ghen tuông vô lý, hay bất kỳ người vợ nào ở hoàn cảnh tương tự cũng sẽ cảm thấy bất an như tôi?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!

Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc câu chuyện này. Nếu bạn đang trải qua những băn khoăn tương tự hoặc muốn khám phá thêm nhiều góc nhìn về hôn nhân và tình yêu, đừng bỏ qua các bài viết liên quan ngay bên dưới.
Ý kiến bạn đọc (0)