Tránh biến các nền tảng mạng xã hội thành nơi phân xử thay cơ quan tư pháp

Không gian mạng đang tồn tại những "phán quyết" tự phát khi thiếu vắng hoàn toàn sự tham gia của luật sư, hoạt động xác thực thông tin hay cơ hội tự bảo vệ của các bên liên quan.

Tránh biến các nền tảng mạng xã hội thành nơi phân xử thay cơ quan tư pháp

Tránh để dư luận kỹ thuật số thay thế vai trò phán quyết của luật pháp

Trong năm học vừa qua, tôi đã tổ chức một buổi thảo luận về tư duy phản biện và đưa ra một sự việc đang gây tranh cãi gay gắt trên các nền tảng trực tuyến để sinh viên cùng phân tích. Đáng chú ý, số đông các em lập tức quy kết người trong cuộc chắc chắn phạm sai lầm với lý do "đám đông trên mạng đều nhận định như thế". Không một sinh viên nào tự hỏi về nguồn gốc, độ xác thực của thông tin, hay liệu nhân vật chính đã có cơ hội giãi bày hay chưa.

Tôi chỉ mỉm cười rồi trình chiếu văn bản kết luận chính thức từ cơ quan chức năng được ban hành sau đó, với nội dung hoàn toàn trái ngược với những phán xét của cộng đồng mạng. Cả phòng học lập tức rơi vào tĩnh lặng. Đối với tôi, khoảnh khắc im lặng đó ý nghĩa hơn mọi lý thuyết hàn lâm. Khi đứng trên giảng đường, tôi luôn tin tưởng vào sự công bằng và hiểu rằng kỹ năng quan trọng nhất không phải là phản ứng tức thì, mà là việc kiên nhẫn chờ đợi sự thật. Sự thận trọng chính là điểm khởi đầu của công lý trong cả giáo dục lẫn đời sống.

Tình huống sư phạm này phản ánh một thực trạng vĩ mô hơn đang càn quét không gian mạng gần đây. Đó là xu hướng lập "pháp đình ảo" trên mạng xã hội, nơi lý trí và pháp lý bị lấn át bởi cảm xúc nhất thời; nơi trách nhiệm của một người quản lý bị quy chụp thành động cơ cá nhân; và nơi các bản án tinh thần được tuyên bởi các tài khoản trực tuyến (gồm cả tài khoản chính chủ lẫn vô danh) từ trước khi các đơn vị có thẩm quyền đưa ra kết luận dựa trên luật pháp.

Đừng để mạng xã hội xét xử thay pháp luật - 1
Ảnh: Tham khảo trên dantri

Xu hướng phán quyết trực tuyến đang khiến cảm xúc đè bẹp các quy định pháp luật (Ảnh minh họa: CV)

Về nguyên tắc quản lý hành chính hiện đại, người đứng đầu phải chịu trách nhiệm khi đơn vị xảy ra sai phạm. Điều này hoàn toàn đúng đắn và không ai phủ nhận. Tuy nhiên, trách nhiệm đó không thể được định đoạt bởi áp lực từ các bình luận, lượt chia sẻ hay những biểu tượng phẫn nộ trên mạng. Trách nhiệm quản lý là một phạm trù pháp lý, đòi hỏi phải đánh giá dựa trên chứng cứ, mức độ sai sót, quy trình thanh tra và kết luận từ cơ quan chức năng. Nếu thay thế thước đo luật pháp bằng sự giận dữ của một bộ phận cư dân mạng, mọi phán quyết sẽ trở nên cảm tính và sự bất công có thể ập xuống bất kỳ ai.

Trên không gian số, một phiên tòa có thể diễn ra mà không cần luật sư, không có hoạt động xác minh và tước bỏ quyền tự bào chữa. Tại đây, mỗi nút chia sẻ tương đương một phiếu kết tội, mỗi lời lăng mạ là một bản án vội vã. Danh dự và nhân phẩm của mỗi cá nhân — vốn được pháp luật và đạo đức bảo vệ tối đa — lại dễ dàng bị hủy hoại chỉ bằng những lượt tương tác. Lối hành xử cực đoan này thể hiện qua việc tấn công cá nhân thay vì tranh luận về hành vi, coi ý kiến của một số tài khoản mạng là phán quyết cuối cùng thay vì chờ đợi quy trình xác minh của cơ quan chức năng.

Ranh giới rõ ràng giữa phản biện xây dựng và hành vi bôi nhọ

Nhiều chuyên gia có trách nhiệm đã khẳng định: Tự do ngôn luận là quyền tự do cơ bản được Hiến pháp bảo hộ, giúp thúc đẩy dân chủ, khuyến khích phản biện và tăng cường vai trò giám sát của người dân đối với bộ máy nhà nước. Nhờ quyền này, nhiều vụ việc tiêu cực đã bị phanh phui và chính sách được hoàn thiện hơn. Tuy nhiên, quyền tự do ngôn luận tuyệt đối không đồng nghĩa với quyền xúc phạm, vu khống hoặc gây tổn hại đến lợi ích hợp pháp của cá nhân, tổ chức khác.

Giới hạn này rất rõ ràng: luật pháp chỉ bảo vệ những tiếng nói trung thực mang tính xây dựng, chứ không dung túng cho hành vi nhân danh sự thật để bôi nhọ người khác. Nói cách khác, quyền tự do ngôn luận phải dừng lại khi hành vi vi phạm pháp luật bắt đầu. Dù việc phân biệt giữa phê bình thẳng thắn và bôi nhọ danh dự đôi khi rất phức tạp trong thực tế, chính sự nhạy cảm này đòi hỏi việc kết luận phải thuộc về cơ quan có thẩm quyền với quy trình chặt chẽ, thay vì để đám đông tự quyết.

Sự khác biệt giữa phản biện chân chính và quy chụp ác ý

Người dân và giới truyền thông có quyền cũng như nghĩa vụ phát hiện sai trái, giám sát quyền lực để bảo vệ cộng đồng. Nhưng phản biện không phải là việc vội vã tuyên án trên không gian ảo, và phê bình cũng không đồng nghĩa với việc hạ nhục nhân phẩm người khác trước khi có kết luận cuối cùng. Tiêu chí phân biệt rất cụ thể: phản biện thực sự dựa trên dữ liệu khách quan, chứng cứ và tinh thần tôn trọng pháp luật; ngược lại, những hành vi suy diễn, quy chụp nhằm mục đích lăng mạ thì hoàn toàn không thể chấp nhận.

Một bên nỗ lực tìm kiếm sự thật và nâng cao trách nhiệm, trong khi một bên chỉ muốn kích động đám đông nhằm bôi nhọ cá nhân. Đây là hai hành vi có bản chất hoàn toàn khác nhau và không thể đánh đồng.

Vai trò giám sát của nhân dân và giới hạn của dư luận

Ưu thế lớn của mạng xã hội là khả năng phát hiện thông tin nhanh chóng. Rất nhiều vụ việc tiêu cực đã được phanh phui từ các video, bài viết phản ánh của người dân trên mạng. Vai trò tích cực này là minh chứng rõ nét cho quyền giám sát của nhân dân. Tuy nhiên, một xã hội văn minh đòi hỏi sự song hành của cả hai yếu tố: dư luận mạnh mẽ và hệ thống pháp luật nghiêm minh.

Công chúng có quyền đặt câu hỏi, yêu cầu giải trình và minh bạch thông tin. Song, chỉ có các cơ quan chức năng mới có thẩm quyền định đoạt đúng sai dựa trên các quy định pháp lý. Điểm mấu chốt không phải là việc lên tiếng hay im lặng, mà là việc yêu cầu làm rõ sự thật hoàn toàn khác biệt với việc tự cho mình quyền kết tội hay tuyên án thay tòa án.

Trách nhiệm của mỗi cá nhân khi tham gia không gian số

Thực trạng này đòi hỏi mỗi người dùng mạng phải nâng cao trách nhiệm cá nhân. Trước khi chia sẻ bất kỳ thông tin nào, hãy tự vấn: liệu mình đang tìm kiếm sự thật hay chỉ đang tiếp tay cho cơn thịnh nộ của đám đông? Thông tin này đã được kiểm chứng chưa, hay chỉ là sản phẩm cắt ghép nhằm dẫn dắt cảm xúc? Trước khi bình luận về một ai đó, hãy nhớ rằng phía sau màn hình là một con người thực sự với danh dự và gia đình. Một tương tác thiếu cẩn trọng có thể góp phần dựng nên một phiên tòa bất công cho người khác, và có thể cho chính chúng ta trong tương lai. Việc làm sạch môi trường mạng phải bắt đầu từ sự tỉnh táo của mỗi cá nhân.

Các hành vi lợi dụng quyền tự do ngôn luận để định hướng dư luận, vu khống, xúc phạm danh dự và kích động chia rẽ cần phải bị lên án về mặt đạo đức và xử lý nghiêm khắc bằng luật pháp. Biện pháp này không hề hạn chế quyền tự do ngôn luận, mà ngược lại, đang bảo vệ quyền đó bằng cách gắn liền tự do với sự thật, công lý, danh dự con người và trật tự xã hội.

Chỉ khi sự thật được tôn trọng hơn cảm xúc, luật pháp được đặt trên sự vội vã của đám đông và trách nhiệm được đánh giá bằng chứng cứ thay vì định kiến, không gian mạng mới thực sự an toàn và lành mạnh. Đó chính là nền tảng vững chắc để xã hội phát triển dựa trên niềm tin, thay vì bị cuốn đi bởi những cơn bão dư luận liên tiếp.

Chuyên mục TÂM ĐIỂM mong nhận được ý kiến của bạn đọc về nội dung bài viết. Hãy vào phần Bình luận và chia sẻ suy nghĩ của mình. Xin cảm ơn!

Cảm ơn quý độc giả đã dành thời gian theo dõi bài viết này. Hy vọng những góc nhìn trên đã mang lại cho bạn những suy ngẫm hữu ích; hãy tiếp tục đồng hành cùng chúng tôi và khám phá thêm các bài viết sâu sắc khác ngay bên dưới.

Ý kiến bạn đọc (0)

Chưa có ý kiến nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ của bạn!