Bố đơn thân liên tục đẩy ra xa khi đối phương muốn tiến tới
Dù rất muốn ghé thăm nơi ở của hai cha con để hỗ trợ nấu nướng, quan tâm cháu những lúc anh đi công tác xa, tôi lại chỉ nhận về những lời từ chối thẳng thừng.
Gánh nặng quá khứ và sự nỗ lực vươn lên của người mẹ đơn thân
Trải qua biến cố đổ vỡ hôn nhân được gần hai năm, hiện tại tôi đang đảm nhận công việc văn phòng tại một doanh nghiệp nước ngoài nằm cách nhà khoảng 15 km. Tôi lựa chọn sống chung cùng bố mẹ đẻ và gia đình anh trai để có thêm sự tựa đỡ. Cậu con trai nhỏ của tôi năm nay đang học lớp hai, cháu rất ngoan, đạt kết quả học tập tốt và có tính tự lập cao. Ngoại trừ môn tiếng Anh cần tôi kèm cặp mỗi tối, các môn học còn lại con đều tự giác hoàn thành bài tập.
Cuộc sống hôn nhân cũ tan vỡ sau 6 năm gắn bó do người chồng cũ vướng vào tệ nạn ăn chơi, gian dối chuyện tiền bạc và không ngó ngàng đến trách nhiệm với gia đình. Ngày rời đi, tôi chịu cảnh trắng tay khi không nhận được bất kỳ khoản chia sẻ nào từ chi phí xây nhà. Anh ta cũng chẳng đóng góp chu cấp nuôi con mà vội vã tái hôn chỉ 27 ngày sau quyết định từ phía tòa án.
Mối nhân duyên đồng cảm giữa hai tâm hồn từng tổn thương
Đối phương mà tôi đang tìm hiểu hiện nay hơn tôi 8 tuổi, cũng trải qua cảnh bố đơn thân trong nhiều năm. Trước đây, hai chúng tôi vốn quen biết nhau thông qua công việc, nhưng chỉ thực sự trò chuyện thường xuyên sau khi cả hai đều đã trải qua vấp ngã tình cảm. Sự đồng điệu từ những vết thương quá khứ khiến chúng tôi vô cùng dễ thấu hiểu, đôi khi trò chuyện qua tin nhắn tới tận giữa đêm vẫn chưa dứt.
Trong mắt tôi, anh là người đàn ông chững chạc, có tâm địa tử tế và vô cùng đáng tin cậy. Anh từng làm chủ một doanh nghiệp riêng nhưng công việc kinh doanh không may thất bại, buộc phải bán đi tài sản để chi trả nợ nần trước khi chuyển về sinh sống tại một ngôi nhà nhỏ của hai cha con. Hiện tại công việc của anh rất bận rộn và thường xuyên phải đi công tác xa, vì thế cậu con trai đang học lớp 8 của anh đã phải rèn luyện tính tự lập từ rất sớm.

Minh họa: AI
Sự khoảng cách gia tăng và thái độ né tránh từ người trong cuộc
Những tưởng những thấu hiểu ban đầu sẽ trở thành nền tảng để cả hai cùng đồng hành, nhưng thực tế lại dần đi ngược kỳ vọng. Nhiều lần tôi chủ động bày tỏ mong muốn được biết nơi ở của hai cha con để tiện sang chuẩn bị cơm nước, san sẻ nỗi lo những lúc anh vắng nhà. Mặc dù vậy, phản ứng của anh luôn là khước từ với lý do con trai đang trong độ tuổi dậy thì nên không muốn gây xáo trộn tâm lý của con. Bản thân từng làm công việc gia sư và có kinh nghiệm tiếp xúc với trẻ nhỏ, tôi chỉ kỳ vọng được coi như một người bạn thân thiết của cháu, song anh vẫn kiên quyết không đồng ý.
Khoảng nửa tháng trở lại đây, sự chủ động từ phía anh gần như hoàn toàn biến mất. Nếu tôi không chủ động gửi tin nhắn hay gọi điện, anh sẽ không tìm đến; ngay cả khi nhấc máy, câu chuyện cũng chỉ xoay quanh vài vấn đề công việc ngắn ngủi. Anh giải thích rằng bản thân đang phải gánh vác quá nhiều áp lực từ bố mẹ già, con nhỏ, gánh nặng tài chính cho tới trách nhiệm gia đình. Đã có lần tôi ngỏ ý mang ít đồ ăn qua cho cháu trong lúc anh đi công tác, anh liền bực bội cho rằng tôi luôn áp đặt ý muốn cá nhân, dù sau đó có lên tiếng xin lỗi.
Đứng trước ngã ba đường: Tiếp tục hay dừng lại?
Sau hai năm ly hôn, tôi đã chuyển sang công việc mới đạt mức thu nhập 15 triệu đồng mỗi tháng và tự tích lũy được khoản tiền 150 triệu. Về mặt kinh tế, tôi hoàn toàn độc lập và không hề có nhu cầu dựa dẫm vào ai, nguyện vọng duy nhất chỉ là tìm kiếm một người đồng hành chân thành để cùng chăm sóc hai đứa trẻ. Thế nhưng, tôi càng cố gắng xích lại gần thì anh lại càng lùi xa ra phía sau. Đứng trước sự hờ hững này, tôi thực sự băn khoăn không biết liệu có nên tiếp tục kiên trì đuổi theo tình cảm này nữa hay không, bởi sâu thẳm trong lòng, tôi vẫn dành sự trân trọng và niềm tin vào sự tử tế của anh.
Cảm ơn quý độc giả đã dành thời gian theo dõi bài viết này. Hãy tiếp tục khám phá thêm các bài viết hấp dẫn và giàu cảm xúc khác ngay bên dưới nhé!
Ý kiến bạn đọc (0)