Tôi 31 tuổi, đang làm nhân viên văn phòng ở TP HCM. Xuất thân từ tỉnh lẻ, tôi vào Sài Gòn học rồi ở lại xây dựng sự nghiệp. Dù gia đình có nhà tại Củ Chi, tôi vẫn chọn thuê trọ; hiện công việc và thu nhập đã tương đối ổn định nên bắt đầu nghĩ nghiêm túc đến hôn nhân. Bạn gái nhỏ hơn tôi một tuổi, gia đình cô ấy cũng sống tại thành phố. Chúng tôi yêu nhau hơn hai năm, tình cảm đã đủ sâu, cả hai cũng từng về ra mắt hai bên gia đình và chỉ còn chờ ngày phụ huynh chính thức gặp nhau. Tuy nhiên thời gian gần đây, tôi thấy mệt mỏi và bắt đầu dao động trước quyết định kết hôn vì trạng thái tâm lý thiếu ổn định của cô ấy.
Suốt hơn hai năm bên nhau, bạn gái tôi đã đổi việc ba lần. Nguyên nhân mỗi lần không giống nhau, lúc thì do năng lực chưa theo kịp yêu cầu công việc, lúc lại xuất phát từ mâu thuẫn hoặc cảm giác không hài lòng với cấp trên. Sau lần nghỉ việc thứ ba mới đây, cô ấy rơi vào tình trạng thất nghiệp khá lâu. Thay vì tích cực tìm cơ hội mới hay dành thời gian điều chỉnh lại nhịp sống, cô ấy lại khép mình, ở nhà gần như suốt ngày rồi liên tục than rằng mình stress và chán nản.

Hình minh họa: AI
Nhìn người mình yêu rơi vào trạng thái ấy, tôi thật sự thương và lo. Tôi chưa bao giờ ép cô ấy phải lập tức đi làm trở lại hay đặt gánh nặng tài chính lên vai cô ấy; thậm chí tôi vẫn sẵn lòng kết hôn để hai vợ chồng cùng tính toán tương lai. Tôi nhiều lần động viên, gợi ý cô ấy khi rảnh có thể ra ngoài uống cà phê cho thay đổi không khí, đi bộ để đầu óc nhẹ nhõm hơn, hoặc cuối tuần cả hai cùng hẹn hò. Thế nhưng hầu như mọi lời khuyên đều bị cô ấy từ chối. Cô ấy không muốn bước ra khỏi nhà, rồi tiếp tục mắc kẹt trong vòng xoáy: ở yên một chỗ, căng thẳng, sau đó lại tự thất vọng về chính mình.
Gần đây nhất, cô ấy nói với tôi rằng thất nghiệp quá lâu khiến cô ấy có cảm giác "não không còn hoạt động, không làm được gì nữa". Khi tôi đề cập đến chuyện cưới hỏi để cuộc sống sớm ổn định hơn, cô ấy lại chần chừ và bảo sợ tương lai bấp bênh. Về phần mình, tôi có cảm giác sự quan tâm và những lời khuyên của bản thân không được cô ấy đón nhận. Sự trì trệ, thái độ thụ động cùng nguồn năng lượng tiêu cực kéo dài từ cô ấy đang dần làm tôi cạn kiên nhẫn.
Lúc này, tôi thật sự thấy nản. Ở tuổi ngoài 30, cả tôi và cô ấy đều không còn quá trẻ để tiếp tục kéo dài một mối quan hệ thiếu định hướng rõ ràng. Nhưng khi nghĩ lại quãng thời gian hơn hai năm gắn bó, nghĩ đến việc gia đình hai bên đều đã biết nhau, tôi lại thấy nặng lòng và khó quyết định. Tôi nên dừng lại, hay tiếp tục kiên trì ở bên cô ấy trong giai đoạn khủng hoảng này? Tôi rất mong nhận được những chia sẻ và lời khuyên chân thành từ độc giả.
Cảm ơn bạn đọc đã theo dõi câu chuyện này. Nếu quan tâm đến những chủ đề tương tự, bạn có thể tiếp tục khám phá thêm các bài viết liên quan bên dưới.
Ý kiến bạn đọc (0)