Từ ngày cưới đến nay, tôi là người nuôi chồng

Anh bảo nếu tôi thấy quá kiệt sức vì cứ phải chắt chiu, tính toán từng khoản thì thôi, hãy dừng lại.

Từ ngày cưới đến nay, tôi là người nuôi chồng

Cả hai vợ chồng tôi đều 30 tuổi, trải qua hai năm tìm hiểu rồi tiến đến hôn nhân, tính đến nay đã được hai năm chung sống. Trước khi bước vào cuộc hôn nhân này, chồng tôi làm việc tại nhà, thu nhập dao động 10–15 triệu đồng mỗi tháng — không quá áp lực, cuộc sống cũng tương đối nhàn. Gia đình bên anh chỉ có hai mẹ con, mẹ chồng tôi là người mẹ đơn thân thường xuyên đau ốm. Anh còn một người chị cùng mẹ khác cha. Dù hoàn cảnh anh không mấy dư dả, tôi vẫn chọn đứng về phía anh và gật đầu đồng ý nên duyên vợ chồng.

Ba tháng trước ngày cưới, anh đột ngột bỏ ngang công việc đang ổn định để chuyển sang hướng mới hoàn toàn — một công việc chưa mang lại đồng thu nhập nào. Toàn bộ tài sản từ nghề cũ đều bị bán đi để trang trải đám cưới và chi phí sinh hoạt của hai mẹ con anh. Điều đáng nói là anh không hề chia sẻ thực tế tài chính đó với tôi, mà vẫn luôn khẳng định công việc mới đang đi đúng hướng và có kết quả tốt. Một tuần trước hôn lễ, tôi lại gặp tai nạn gãy chân, bó bột từ bàn chân lên tận đầu gối, phải di chuyển hoàn toàn bằng nạng. Dù vậy, anh vẫn đều đặn đi lại giữa hai nhà cách nhau 2 km để phụ lo hết mọi việc, bởi nhà anh khi đó chỉ có mình anh xoay xở.

Vì thương anh, khi anh ngỏ lời mượn tiền tôi để lo makeup, thuê áo váy cưới và chụp ảnh, tôi chấp nhận ngay mà không đặt câu hỏi tại sao anh lại không còn tiền. Ngày cưới — ngày mà tôi từng mơ sẽ là lúc mình đẹp nhất, vui nhất trong đời — lại trở thành ngày tôi chỉ ngồi một chỗ, không dám ăn uống bởi không thể tự đi lại. Nhà vệ sinh bên nhà chồng là toilet xổm, hoàn toàn không thể dùng được trong tình trạng của tôi lúc đó.

Minh họa: AI
Ảnh: Tham khảo trên vnexpress

Minh họa: AI

Hai tháng ở nhà mẹ đẻ và sự thật bị che giấu

Sau đám cưới, tôi ở lại nhà mẹ hai tháng để làm việc tại nhà dưỡng chân. Trong thời gian đó, anh vẫn thường xuyên qua lại thăm tôi, đôi khi giúp tôi gội đầu khi mẹ tôi đi làm vắng. Mỗi lần tôi hỏi về công việc, anh đều trả lời mọi thứ đang tốt. Tôi tin anh và không truy hỏi thêm. Đến khi chân hồi phục hẳn, tôi về nhà chồng — một căn nhà khá chật hẹp, không có máy giặt, không có máy lọc nước, nhà vệ sinh lại nằm tách biệt phía ngoài.

Chỉ hai tuần sau khi về, tôi mới vỡ lẽ sự thật: anh đã không còn tiền. Toàn bộ số tiền trong tài khoản từ công việc mới đều đã bị rút ra để chi tiêu trong suốt hai tháng tôi còn ở nhà mẹ. Từ một người vốn không thích bếp núc, không quen đi chợ hay dọn dẹp, tôi bỗng phải trở thành trụ cột tài chính của cả gia đình — tự tay tính toán từng bữa ăn, dậy sớm nấu nướng, sắp xếp chi tiêu và quán xuyến nhà cửa. Chồng tôi ở nhà chăm sóc mẹ và phụ giúp tôi nấu ăn, rửa chén, giặt đồ. Tuy nhiên anh không chủ động dọn dẹp — chỉ làm khi tôi nhờ cụ thể.

Mất mẹ chồng, mất con và những cuộc cãi vã không hồi kết

Chưa kịp ổn định, biến cố lớn ập đến: mẹ chồng nhập viện. Trong thời gian anh và chị anh thay nhau túc trực ở bệnh viện, toàn bộ chi phí do tôi lo liệu. Tôi vẫn phải đi làm để có tiền trang trải, nên không thể ra viện chăm sóc trực tiếp — thay vào đó, tôi ở nhà nấu nướng để anh hoặc chị anh có bữa ăn đầy đủ sau những ca trực dài. 40 ngày sau, mẹ anh qua đời. Tôi lại phải vay mượn để lo hậu sự, lo cúng kiếng và làm tuần đầy đủ theo phong tục.

Sau cú sốc mất mẹ, anh dần rơi vào trạng thái mất định hướng. Áp lực từ nỗi đau và việc không có thu nhập khiến anh ngày càng căng thẳng, mất đi sự lạc quan vốn có. Hai vợ chồng bắt đầu thường xuyên xảy ra mâu thuẫn xoay quanh chuyện tiền bạc. Thời điểm đó lương tôi là 12 triệu đồng — đủ để duy trì cuộc sống nhưng không có gì dư để tích lũy, chứ chưa nói đến chuyện có con hay xây dựng nhà cửa về sau.

Cuối năm 2025, anh bắt đầu thuyết phục tôi sinh con với lý do tuổi đã không còn trẻ. Khi tôi đặt vấn đề thực tế: lương 12 triệu không thể lo đủ, và 6 tháng nghỉ sinh tôi sẽ không có thu nhập, lấy gì nuôi cả gia đình? Anh đề nghị bán vàng cưới để chi tiêu, vì theo anh chỉ cần thêm một đến hai năm nữa, công việc mới sẽ sinh ra thu nhập. Tôi kiên quyết giữ lại số vàng đó để phòng thân khi ốm đau, tai nạn hay lúc xây nhà. Quan điểm hai người quá khác biệt, không ai nhường ai. Tôi đành bảo anh rằng tôi sẽ cố chịu đựng cho đến khi nào không còn chịu nổi nữa.

Thăng chức, mang thai rồi sảy thai trong đau đớn

Đầu năm 2026, tôi được thăng chức với mức lương 18 triệu đồng. Anh dựa vào con số đó để tiếp tục vận động tôi có con trong năm nay. Tôi cũng khao khát được làm mẹ nên đồng ý, và may mắn thử que đã lên hai vạch ngay. Cả hai vừa mừng vừa nghĩ mọi chuyện sẽ thuận lợi hơn từ đây.

Nhưng rồi, dịp giáp năm mẹ anh mất, đêm trước buổi tiệc giỗ, anh tụ tập với anh chị em bên ngoại và nhậu say bất tỉnh dù tôi đã dặn trước phải giữ sức vì ngày hôm sau còn nhiều việc, hơn nữa tôi đang mang thai không thể phụ giúp được nhiều. Tôi bực bội và nhăn nhó suốt ngày hôm sau. Tối đó, anh to tiếng với tôi, cho rằng tôi vô lý khi không để anh vui vẻ cùng anh chị em như những cặp vợ chồng khác. Cuộc cãi vã nổ ra. Dù uất ức, nhưng vì mới có thai, tôi tự nhủ bỏ qua và xem như chuyện đã qua.

Thế nhưng tai họa không dừng lại ở đó. Tôi bắt đầu ra máu và phải nhập viện theo dõi. Sau hai ngày nằm viện, bác sĩ thông báo thai không giữ được — tôi bị sảy thai. Tôi gần như suy sụp hoàn toàn, không hiểu mình đã phải trả nợ gì mà cuộc đời cứ liên tiếp giáng xuống đầu như vậy. Đau đớn tột cùng, vậy mà tôi vẫn phải tự xoay xở mượn tiền chị ruột để thanh toán viện phí.

20 ngày về nhà mẹ và những cuộc cãi vã sau khi quay lại

Tôi về nhà mẹ đẻ dưỡng thương 20 ngày. Mẹ và chị chăm sóc, tâm sự giúp tôi nguôi ngoai. Hai người cũng nhắc nhở chồng tôi cần nhẹ nhàng, tránh để tôi xúc động hay lo lắng trong giai đoạn nhạy cảm này. Nhưng chỉ hai tuần sau khi tôi trở lại nhà chồng để đi làm, chúng tôi đã cãi nhau đến ba lần chỉ vì những chuyện vặt vãnh. Có lần tôi vừa khóc vừa cầu xin anh: giai đoạn vừa mất con như thế này, hãy nhường nhịn và bỏ qua hết giúp tôi với — tôi thực sự không còn đủ sức chịu đựng nữa.

Sau lần cãi nhau cuối, tôi chủ động đặt mọi thứ ra bàn: công việc của anh, kế hoạch tương lai, và những vấn đề đã tích tụ bấy lâu. Anh giải thích rằng do trải qua quá nhiều biến cố nên cảm xúc mới không kiểm soát được. Anh kể mình vẫn phụ giúp các công việc nhỏ trong nhà. Nhưng khi tôi hỏi về định hướng nghề nghiệp và tương lai, anh không thể cho tôi bất kỳ câu trả lời rõ ràng nào — chỉ nói rằng anh đang trong giai đoạn thực tập, cần thêm một đến hai năm nữa mới có thể ổn định và tạo ra thu nhập.

Thỏa thuận sáu tháng và bế tắc hiện tại

Tôi đang đứng trước một câu hỏi không có lời đáp: một đến hai năm nữa, anh sẽ kiếm được bao nhiêu? Và tôi có thể một mình gánh thêm chừng đó thời gian nữa không? Vì không còn khả năng tiếp tục mà không có lộ trình rõ ràng, tôi đề nghị anh một khoảng thời gian sáu tháng để tự kiểm chứng xem công việc đã theo đuổi suốt hai năm qua có thực sự phù hợp với anh không. Anh đồng ý, và chúng tôi cùng bắt đầu.

Nhưng chỉ được hai tuần, mâu thuẫn lại bùng lên. Anh nói nếu tôi cảm thấy quá kiệt sức vì phải chi tiêu tằn tiện thì thôi, dừng lại đi — rằng chính cái thỏa thuận sáu tháng đó đang khiến anh áp lực và mệt mỏi. Tôi thực sự không biết bước tiếp theo của mình là gì trong hoàn cảnh này.

Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc hết câu chuyện này. Nếu bạn đang hoặc đã từng trải qua những tình huống tương tự, những bài viết liên quan bên dưới có thể giúp bạn tìm thêm góc nhìn và sự đồng cảm.

Ý kiến bạn đọc (0)

Chưa có ý kiến nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ của bạn!