Năm nay tôi 38 tuổi và sắp bước vào cuộc hôn nhân với người đàn ông nhỏ tuổi hơn tôi khá nhiều. Ban đầu, gia đình anh không đồng ý. Mọi thứ chỉ thay đổi khi tôi phát hiện mình đã có thai — anh về thưa với nhà, nhận được sự chấp thuận miễn cưỡng. Tôi giục anh lên gặp ba mẹ tôi để nói chuyện chính thức, nhưng phía gia đình anh cứ dây dưa, cuối cùng chỉ một mình anh đến.

Minh họa: AI
Đám cưới chỉ có một phía
Tôi chỉ nói thật với mẹ về việc mang thai, còn ba vốn khó tính nên tôi đành giấu. Đám cưới sẽ do nhà tôi lo liệu. Sau nhiều lần anh thuyết phục, gia đình anh đồng ý để đám cưới diễn ra nhưng kiên quyết không tổ chức tiệc bên nhà trai — anh vẫn đang sống cùng ông bà nội. Tôi tự nhủ thôi kệ, có lễ cưới là được rồi, không đặt thêm kỳ vọng nào vào anh nữa.
Lớn lên trong ngôi nhà thiếu bình yên
Tuổi thơ của tôi trôi qua trong bầu không khí không mấy dễ chịu. Ba là người khó tính — bất cứ điều gì không vừa ý, ông đều trút giận lên mẹ và cả nhà. Lớn lên trong môi trường đó, tôi dần thu mình lại, trở nên hướng nội, ít giao tiếp và hầu như không có nhiều bạn bè.
Vì thai đã được 3 tháng, mẹ muốn tổ chức đám cưới nhanh trước khi bụng lộ ra. Chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày cưới thì xảy ra sự cố: thiệp mời ghi nhầm tên khách. Ba không trực tiếp đi mời mà nhờ chú út lo phần bên nội, còn mẹ đảm nhận mời họ hàng bên ngoại. Bên nội gọi điện phàn nàn lỗi thiệp, rồi tiện thể trách thêm chuyện tôi ít lui tới thăm đến mức họ không nhận ra mặt. Thế là ba đổ giận lên cả nhà.
Mệt mỏi và áp lực khi thai đã 5 tháng
Tôi ấm ức đến mức chỉ biết khóc, trong khi thai đã bước sang tháng thứ 5. Cảm giác kiệt sức và bị bủa vây bởi áp lực cứ dai dẳng không buông. Ba thường xuyên trách anh em tôi chỉ biết lo cho bản thân, không quan tâm đến cha mẹ. Đôi khi ông đem con cái nhà người khác ra so sánh — rằng họ đi làm kiếm hai, ba chục triệu mỗi tháng gửi về cho ba mẹ xây nhà.
Tôi làm giáo viên, thu nhập tạm đủ sống chứ không có dư. Dẫu vậy, tháng nào tôi cũng trích một khoản đưa mẹ để lo cơm nước, tiền điện và các chi phí sinh hoạt trong nhà. Anh em tôi cũng đều có mức lương ổn định. Tôi không oán trách ba, chỉ thấy cuộc sống cứ ngột ngạt và bức bối theo từng ngày tháng.
Cảm ơn bạn đã đọc và lắng nghe câu chuyện này. Nếu bạn đang trải qua những áp lực tương tự trong hôn nhân hay gia đình, hy vọng những chia sẻ trên phần nào khơi dậy sự đồng cảm. Đừng bỏ lỡ các bài viết liên quan được cập nhật ngay bên dưới — có thể bạn sẽ tìm thấy thêm nhiều góc nhìn hữu ích.
Ý kiến bạn đọc (0)