Vừa tìm hiểu 10 ngày, người yêu mới đã liên tục hỏi xin tiền và bắt mua nhẫn vàng
Bản thân nhận ra đã rơi vào bẫy đào mỏ, khoản kinh phí vượt quá 5 triệu đồng đã gửi khó có khả năng thu hồi.
Chúng tôi kết nối thông qua một nền tảng mạng xã hội. Sau khoảng 6 ngày trò chuyện qua lại, cảm thấy tương đồng về suy nghĩ lẫn sở thích, tôi ngỏ ý tới tận nơi cô ấy sống để gặp mặt và nhận được sự đồng ý. Lần hẹn hò đầu tiên diễn ra khá suôn sẻ với lịch trình ăn uống, đi chơi; đến cuối ngày, đối phương chủ động cho tôi nắm tay. Cảm xúc mến thương bắt đầu nảy sinh khiến tôi mong muốn một mối quan hệ lâu dài. Tuy nhiên, chỉ sau thêm hơn 3 ngày tương tác, cô ấy đã mở lời xin 1 triệu đồng với lý do hỗ trợ chi phí đưa bố đi khám bệnh. Vì đang có tình cảm, tôi không ngần ngại gửi khoản tiền này.
Dịp cuối tuần tiếp theo, tôi dự định ghé thăm đối phương thêm lần nữa thì cô ấy chủ động gợi ý tôi mua tặng một chiếc nhẫn. Nhằm thể hiện sự chân thành trong tình yêu, tôi đã chấp nhận yêu cầu này. Xong xuôi buổi gặp gỡ và ăn uống, tôi dắt cô ấy đi chọn mua trang sức rồi đến tối, người yêu chủ động rủ tôi vào nhà nghỉ lưu trú. Thời điểm đó, tôi có cảm giác mối quan hệ này mang tính chất trao đổi lợi ích. Thực chất, tôi chỉ di chuyển đến khu vực trạm dừng chân gần nơi ở của cô ấy, sau đó gọi đối phương ra đón để cùng tới nhà nghỉ gửi đồ trước khi đi chơi. Đến nay tôi vẫn chưa rõ địa chỉ nhà cụ thể mà chỉ biết nó nằm cách điểm hẹn khoảng 5 phút di chuyển. Giá trị chiếc nhẫn tôi đã chi trả là 3,4 triệu đồng.

Ảnh minh họa: AI
Trôi qua ít ngày, đối phương tiếp tục hỏi xin 500 nghìn đồng nhằm đi viếng đám tang và tôi vẫn chuyển khoản. Chỉ khoảng 3 ngày sau, cô ấy đột ngột đòi chia tay với cớ tôi có tính lăng nhăng, đang quen cô ấy nhưng vẫn nhắn tin cũng như theo dõi nhiều người khác. Tôi lập tức giải thích rằng những hành động đó xảy ra từ trước khi hai người quen nhau, còn hiện tại tôi chỉ tập trung vào mối quan hệ này. Mặc cho tôi ra sức phân tích suốt buổi, cô ấy vẫn khăng khăng chấm dứt và tiến hành chặn liên lạc. Đến sáng hôm sau, tôi gọi điện tha thiết năn nỉ thì đối phương mới đồng ý quay lại.
Ngay trưa hôm ấy, cô ấy lại đề nghị tôi đưa 3 triệu đồng để chi trả tiền hụi. Tôi báo bản thân đã cạn tiền và chụp lại giao diện ngân hàng chỉ còn vỏn vẹn 700 nghìn đồng để chứng minh. Thấy vậy, cô ấy yêu cầu tôi chuyển nấc 700 nghìn đồng đó sang. Tôi từ chối vì cần giữ số tiền còn lại để gửi hàng và thanh toán cho khách, đồng thời khuyên đối phương nên tạm thời vay mượn người khác. Khi cô ấy bảo không nhờ được ai và hối thúc tôi đi hỏi mượn giúp, tôi hứa buổi chiều sẽ cố gắng xoay xở. Bất ngờ, cô ấy lại yêu cầu tôi chuyển trước 300 nghìn đồng với lý do đi khám sức khỏe.
Sự việc khiến tôi bắt đầu hoài nghi về việc bản thân đang bị lợi dụng khi vừa tái hợp đã liên tục bị đòi hỏi tài chính. Dẫu vậy, vì tình cảm dành cho đối phương quá lớn và lo sợ kịch bản chia tay lặp lại, tôi quyết định đi vay mượn để gửi cho cô ấy 3,3 triệu đồng. Sau hành động này, tôi rơi vào trạng thái suy tư dằn dằn, tự hỏi phải chăng đối phương đã nắm bắt được điểm yếu tình cảm của mình để liên tục bào tiền. Vài ngày sau, qua những cuộc gọi và tin nhắn, cô ấy lại đề cập việc đưa cha đi tái khám rồi hỏi tôi có tiền không. Tôi đáp đã cạn kiệt tài chính. Khi đối phương tỏ ra bối rối, tôi gợi ý đem bán chiếc nhẫn mới mua để lấy kinh phí chữa bệnh cho bác và hứa sẽ mua lại sau. Tuy nhiên, cô ấy tỏ thái độ giận dỗi, trách móc tôi xem nhẹ quà tặng rồi lại đòi chia tay. Sau nửa ngày tôi ra sức năn nỉ, cô ấy mới chịu hòa giải và thông báo đã bán chiếc nhẫn được 2,8 triệu đồng để đưa cha đi khám.
Duy trì liên lạc thêm ít ngày, cô ấy thông báo vừa đặt 3 đơn hàng trực tuyến với tổng chi phí hơn 600 nghìn đồng và tiếp tục hỏi xin tiền. Tôi giải thích tài khoản đã âm do toàn bộ số tiền trước đó đều dồn gửi cho cô ấy. Đối phương gợi ý gọi điện vay người anh bên Mỹ, tôi đồng ý để cô ấy tự liên hệ. Không ngờ, cô ấy lại quay sang trách tôi thiếu tâm lý, cho rằng tôi phải là người chủ động ngăn cô ấy và đề nghị tự mình đứng ra gọi cho người anh đó. Lấy cớ này, cô ấy tiếp tục kiếm chuyện đòi chấm dứt tình cảm.
Dù nhận thức rõ bản thân chỉ là công cụ lợi dụng, nhưng vì sự lụy tình và nỗi sợ tan vỡ, tôi vẫn ráng xoay xở để gửi thêm 600 nghìn đồng cho cô ấy. Tới cuối tuần, tôi ngỏ ý muốn xuống gặp mặt thì đối phương chấp thuận. Tuy nhiên, vào buổi tối trước ngày hẹn, cô ấy gọi điện nhắc nhở tôi phải mua lại chiếc nhẫn mới khi xuống chơi. Sự đòi hỏi này khiến tôi hoàn toàn khẳng định động cơ lợi dụng của người yêu. Tôi thử lòng bằng cách nói chưa có tiền và hẹn đến cuối tháng mới mua được, liền bị cô ấy phũ phàng đáp lại rằng hãy đợi cuối tháng mua nhẫn rồi hãy xuống, còn hiện tại thì không cần gặp.
Cô ấy còn hối thúc tôi mang số vàng tích góp cá nhân đã vô tình tiết lộ trước đó đi cầm cố để mua trang sức ngay, với lý do mua sớm cho rẻ trước khi vàng tăng giá. Tôi kiên quyết từ chối và chất vấn liệu có phải cô ấy chỉ đồng ý yêu và cho gặp mặt khi tôi mua nhẫn tặng hay không. Đáp lại, đối phương gắt gỏng cho rằng tôi đang nói ngang rồi cúp máy. Ngay sau đó, cô ấy nhắn tin chỉ trích tôi keo kiệt, ích kỷ rồi thẳng tay hủy kết bạn.
Khoảng hơn một ngày sau, tôi gửi lại yêu cầu kết bạn kèm lời nhắn yêu cầu cô ấy hoàn trả toàn bộ số tiền hơn 5 triệu đồng đã nhận, nếu không sẽ trình báo vụ việc lên cơ quan công an. Đối phương không chấp nhận kết bạn lại mà gửi tin nhắn thách thức, tuyên bố sẵn sàng hầu kiện. Nhìn nhận lại 3 tuần qua, tôi cay đắng nhận ra mình chỉ là nạn nhân của sự lợi dụng và xác định khó thu hồi lại số tiền hơn 5 triệu đồng. Hiện tại, tôi thắc mắc liệu có thể nhờ công an truy xuất địa chỉ nhà cô ấy thông qua tài khoản ngân hàng để đến làm việc trực tiếp với phụ huynh hay không, hay nên im lặng chấp nhận đây là một bài học đắt giá? Rất mong nhận được sự tư vấn từ cộng đồng.
Cảm ơn quý độc giả đã dành thời gian theo dõi bài viết này. Hãy tiếp tục cuộn xuống để khám phá thêm những góc nhìn sâu sắc và các câu chuyện thực tế liên quan ngay bên dưới nhé!
Ý kiến bạn đọc (0)