Có ý kiến nêu rằng: Thay cho việc chỉ dành 30 - 45 phút để ăn trưa, nhiều người lại mất từ 1h30 đến 2h đồng hồ cho bữa trưa và giấc ngủ. Khi thức dậy lúc 1h30 chiều, họ còn cần thêm 15 - 20 phút để rửa mặt, đi vệ sinh, rửa tay. Như vậy phải đến 2h mới bắt tay vào việc, rồi 5h00 đã bắt đầu chuẩn bị ra về, tính ra thời gian làm việc thực tế chỉ còn 5 - 6h.
Tôi không tán thành cách nhìn này, vì lập luận đó đã gộp chung việc quản lý thời gian kém với giá trị thực sự của giấc ngủ trưa.
Tại nhiều doanh nghiệp ở Việt Nam, giờ làm thường khởi động từ 7h30 sáng, thậm chí có nơi còn sớm hơn. Người đi làm vì thế phải thức từ 5h30 hoặc 6h để chuẩn bị cá nhân, đưa con tới trường rồi di chuyển đến công sở. Khi đồng hồ chỉ 11h30 trưa, họ đã làm việc liên tục khoảng 4 tiếng.
Với khí hậu nóng ẩm, có thời điểm nhiệt độ ngoài trời đạt 35-40 độ C, cảm giác xuống sức vào giữa ngày là phản ứng rất dễ hiểu của cơ thể. Một khoảng chợp mắt 20-30 phút không nên bị xem là lười nhác, mà là nhu cầu sinh học bình thường giúp con người lấy lại sự tỉnh táo.
Trên thực tế, không có nhiều người ngủ tới 1h30 rồi lại tiêu tốn thêm nửa tiếng cho việc vệ sinh cá nhân như ví dụ được nêu. Đa số nhân viên dùng bữa trưa, nghỉ ngắn một lúc và quay lại công việc theo đúng thời gian quy định.
Nếu tại một số nơi, sự buông lỏng quản lý khiến giờ nghỉ trưa bị kéo dài quá mức, nguyên nhân thuộc về cách sắp xếp và giám sát lao động, không phải bản thân giấc ngủ trưa. Nếu chỉ cần ngồi đủ lâu đã đồng nghĩa với năng suất, thì các quốc gia có số giờ làm việc cao nhất thế giới lẽ ra phải là những nền kinh tế hiệu quả nhất.
Ngược lại, nhiều nghiên cứu qua nhiều năm cho thấy khi vượt qua một giới hạn nhất định, việc kéo dài thời gian làm việc không làm hiệu quả tăng theo mà còn khiến năng suất giảm. Một nhân viên giữ được sự tỉnh táo và tập trung trong 6 giờ có thể tạo ra giá trị lớn hơn người ngồi đủ 8 tiếng nhưng luôn mệt mỏi, thiếu chú ý hoặc xử lý công việc trong trạng thái uể oải.
Bên cạnh đó, cần đặt vấn đề trong điều kiện địa lý cụ thể: Nhiều quốc gia châu Âu bắt đầu làm việc lúc 9h sáng. Vào mùa đông, mặt trời lên muộn. Khí hậu ôn hòa hơn cũng khiến cơ thể ít phải tiêu hao năng lượng vì nắng nóng.
Trong khi đó, Việt Nam thuộc khu vực nhiệt đới. Mặt trời xuất hiện sớm, thời lượng nắng dài và độ ẩm cao. Vì vậy, nhịp sống tự nhiên của người dân cũng có những đặc điểm riêng.
Không phải vô cớ mà tại nhiều nước có nền khí hậu nóng như Tây Ban Nha, Italy hay một số quốc gia Mỹ Latin từng hình thành thói quen nghỉ trưa dài hơn. Theo tôi, đó là cách con người thích ứng với môi trường sống, chứ không phải biểu hiện của sự trì trệ.
Cảm ơn bạn đã dành thời gian theo dõi bài viết; nếu quan tâm đến chủ đề này, bạn có thể đọc thêm các bài viết liên quan bên dưới để có thêm góc nhìn.
Ý kiến bạn đọc (0)