Quan điểm trong bài viết "Vợ chê tôi thiếu chí tiến thủ vì lương 20 triệu nhưng không nhảy việc" khiến tôi nhớ nhiều đến chính mình khi còn trẻ. Khi đó, tôi luôn đặt sự ổn định nghề nghiệp lên hàng đầu. Nhưng sau khi nhìn lại toàn bộ hành trình đi làm, tôi hiểu rằng điều ấy vừa là điểm mạnh, vừa khiến tôi đánh mất khá nhiều cơ hội đáng giá.
Tôi từng có bốn năm làm việc tại một ngân hàng Pháp ở TP HCM. Lúc đầu, tôi không hề nghĩ đến chuyện rời đi. Thế nhưng, khi ngân hàng thay Giám đốc, tôi có cảm giác người lãnh đạo mới chưa thật sự am hiểu kinh tế Việt Nam để vận hành hiệu quả. Sau một thời gian cân nhắc, tôi chuyển sang chi nhánh của một ngân hàng Đức. Dù quyết định ấy phần nhiều xuất phát từ hoàn cảnh hơn là kế hoạch chủ động, thu nhập mới của tôi lại tăng rõ rệt.
Ở nơi làm việc mới, mọi thứ khá ổn định, môi trường cũng tương đối dễ chịu. Lương và thưởng mỗi năm vẫn được điều chỉnh, nhưng mức tăng không đáng kể. Trong lúc đó, tôi quan sát thấy nhiều người cùng ngành thường sau khoảng ba năm sẽ tìm nơi khác để có cơ hội tốt hơn. Riêng tôi vốn chuộng sự an toàn, miễn công việc còn thuận lợi thì vẫn chấp nhận mức thu nhập hiện có. Vì vậy, tôi đã ở lại ngân hàng này suốt 12 năm.
Sự thay đổi lớn đến khi ngân hàng có cấp trên trực tiếp mới. Người quản lý này muốn đưa nhân sự thân cận vào vị trí của tôi, nên cách đối xử với tôi dần khác trước. Không khí làm việc trở nên ngột ngạt đến mức tôi không còn lựa chọn nào ngoài việc tìm một hướng đi khác.
Khi tôi nhận việc ở một ngân hàng mới, mức lương khởi điểm chỉ nhỉnh hơn nơi cũ một chút. Tuy nhiên, chỉ sau một năm, thu nhập của tôi gần như tăng gấp đôi. Tôi được đánh giá cao nhờ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và tạo ra những kết quả mà trước đó chưa ai ở vị trí này đạt được. Sau đó, tôi tiếp tục gắn bó với nơi này thêm 10 năm trước khi nghỉ hưu.
>> Tôi vất vả tìm người chấp nhận mức lương thấp trong 3 năm đầu
Trên thực tế, không ít người trẻ ngày nay thường chủ động tìm bến đỗ mới sau khoảng ba năm đi làm để cải thiện thu nhập. Trước kia, tôi từng cho rằng lựa chọn ấy là thiếu bền vững. Tôi lại chọn ở lại một chỗ trong thời gian quá dài, và chỉ rời đi khi môi trường hoặc cấp trên khiến mình không thể tiếp tục chịu đựng.
Về sau, tôi hiểu rằng trong suốt quá trình làm việc, mỗi người nên thường xuyên quan sát thị trường lao động. Khi xuất hiện cơ hội phù hợp với chế độ đãi ngộ tốt hơn, việc cân nhắc thay đổi là điều cần thiết. Không nên đợi đến lúc bị đẩy vào thế bắt buộc mới nghĩ đến chuyện chuyển việc. Kể cả khi môi trường mới chưa đúng kỳ vọng, ta vẫn có thể tiếp tục tìm kiếm lựa chọn khác.
Điểm cốt lõi là mỗi người cần có năng lực chuyên môn và sự tự tin vào giá trị của mình. Khi sở hữu nền tảng đó, bước sang một môi trường mới không phải là hành động liều lĩnh, mà là cách mở rộng cơ hội nghề nghiệp. Tôi chuyển sang công việc cuối cùng khi đã 50 tuổi. Nếu khi ấy tôi e ngại thay đổi vì tuổi tác, có lẽ tôi đã bỏ lỡ giai đoạn thành công nhất trong sự nghiệp.
Bởi vậy, tôi tin rằng nếu có khả năng và cơ hội phù hợp, hãy dám thử sức, như câu nói tôi luôn tâm đắc: "If you do not try, how can you know?" (Nếu không thử, làm sao biết được?). Cảm ơn bạn đã theo dõi bài viết; bạn có thể đọc thêm các nội dung liên quan bên dưới để có thêm góc nhìn về lựa chọn nghề nghiệp.
- Chặng đường từ mức lương ba triệu đến thu nhập 100 triệu ở tuổi 35
- Tôi tiếp tục bám nghề dù từng rơi vào cảnh thất nghiệp
- Sau 10 năm nhảy việc, tôi mới hiểu mình thật sự thích gì
- Rời công việc lương 40 triệu để sống chậm ở tuổi 37
- Tôi thông báo với sếp chuyện nhảy việc dù chưa biết sẽ đi đâu
- U40 vẫn quyết không nghỉ việc dù chỉ nhận lương 16 triệu
Ý kiến bạn đọc (0)